Kết quả tìm kiếm cho "Cha mẹ lo lắng"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 1490
Bộ Giáo dục và Đào tạo đang dự thảo kế hoạch rà soát, điều chỉnh Chương trình giáo dục phổ thông và sách giáo khoa theo hướng giảm tính hàn lâm, tăng thực hành, trải nghiệm; tăng cường giáo dục toàn diện và cập nhật những yêu cầu mới.
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, cứu nước trên địa bàn Giồng Riềng, tỉnh Rạch Giá, đồng chí Huỳnh Văn Thạnh (Mười Thạnh) luôn thể hiện phẩm chất của người cán bộ chính trị kiên cường, người chỉ huy mưu trí, dũng cảm, vững vàng trước gian khổ, hy sinh.
Không chờ lệnh gọi nhập ngũ, 16 thanh niên ở xã Vĩnh Bình (An Giang) đã chủ động viết đơn tình nguyện tham gia nghĩa vụ quân sự năm 2027. Với nhiều bạn trẻ, đây là cơ hội rèn luyện bản thân và tiếp tục nuôi dưỡng ước mơ phục vụ trong quân đội.
Từ những giờ lễ nguyện đến các hoạt động sinh hoạt cộng đồng, thánh đường Islam là không gian tín ngưỡng quan trọng, đồng thời góp phần gắn kết cộng đồng và gìn giữ những giá trị văn hóa Chăm tại An Giang.
Mùa nước nổi về không chỉ mang theo làn phù sa đỏ quạch cùng tôm cá ngập đồng mà còn "tháo xả" cả một vạt ký ức ấu thơ. Dòng nước ôm trọn những gian khó của kiếp sống men theo con nước, nuôi lớn bao thế hệ bằng ân tình sâu nặng của đất trời An Giang.
Việt Nam đang đứng trước một “khúc quanh” nhân khẩu học lịch sử: tốc độ già hóa dân số thuộc nhóm nhanh nhất thế giới song hành cùng mức sinh sụt giảm xuống mức thấp kỷ lục.
Sáng 28/8, học sinh, học viên các cấp tại An Giang tựu trường năm học 2026 - 2027. Từ những lớp mầm non đầu tiên đến các trường tiểu học, không khí ngày trở lại trường diễn ra với nhiều cung bậc: háo hức, vui mừng nhưng cũng có những ánh mắt còn bỡ ngỡ sau kỳ nghỉ hè.
Sáng 24-8, học sinh lớp 1, lớp 9 và lớp 12 tại An Giang tựu trường. Với học sinh lớp 1 là ngày đầu làm quen trường mới, còn học sinh lớp 9 bắt đầu năm học cuối cấp. Ở nhiều trường sau sắp xếp, sáp nhập, thầy cô cũng tất bật lo bàn ghế, sách giáo khoa và những điều kiện cần thiết để học sinh bước vào năm học mới.
Công ty điện lực An Giang trân trọng thông báo.
Căn nhà của vợ chồng bà Võ Thị Hoàng (63 tuổi, xã Thạnh Lộc, tỉnh An Giang) ngày qua ngày vẫn xoay quanh việc chăm sóc 4 người con mang di chứng chất độc da cam. Những bữa ăn, tắm gội và mọi việc lớn nhỏ của các con đã trở thành công việc quen thuộc của cha mẹ suốt nhiều năm. Khi tuổi đã cao, điều khiến vợ chồng bà Hoàng canh cánh nhất là ngày cha mẹ không còn đủ sức, ai sẽ chăm các con?
Tôi bước vào căn nhà hai gian của bà Võ Thị Hoàng (63 tuổi, ở xã Thạnh Lộc, tỉnh An Giang), nơi bốn người con đã trưởng thành nhưng vẫn cần mẹ chăm sóc từng ngày. Nhà trống trải, ít đồ đạc. Bà Hoàng bảo phải để vậy, bởi các con không nhìn thấy và cũng hay ném đồ. Căn nhà có thể dọn gọn để tránh va đập, nhưng những nhọc nhằn đã chất đầy trong đó thì không dễ vơi đi.
Đã 65 năm kể từ khi chất độc da cam/dioxin được quân đội Mỹ phun rải tại Việt Nam. Bom đạn đã ngừng, nhưng trong nhiều mái nhà ở An Giang, hậu quả của chiến tranh vẫn chưa khép lại. Những người sinh ra sau ngày đất nước hòa bình vẫn mang trên mình những di chứng, bệnh tật. Những người cha, người mẹ bước vào tuổi xế chiều vẫn lặng lẽ chăm con trong cuộc chiến không tiếng súng.